google-site-verification=QXgMg77KpmTC5sDw3Yf0rAPI0xEAALCRmT7_VMNX_Ms Lá thư số 1: Lá thư chưa gửi!

Lá thư số 1: Lá thư chưa gửi!

Updated: Feb 22

Lá thư chưa gửi!


Anh, có lẽ đây là lá thư rất đầu tiên em viết cho anh sau rất rất lâu rồi cho cái thói quen cũ rích sến sẫm này, sột soạt miên man từng dòng chữ ngọt ngào về chàng trai thầm thương trộm nhớ của mình!


Em sẽ bắt đầu từ những điều gì khi cả một bầu trời ký ức chỉ vọn vẹn tầm ấy của những ngày tháng đang ùa về như bụi cây hoa Cát Cánh trước sân bỗng dưng ngập tràn hoa sau một trận mưa rào tháng 12 trên mảnh đất phía nam nước Úc này.


Em thèm được rủ rê anh trốn việc về quận 8 quá, mùa Tết khu em đẹp dễ sợ lắm! Tàu ghe cập về bán hoa Anh Đào, hoa Mai, rồi Dưa hấu và tá lả, ai cũng vui vẻ, tụi nhỏ thì đùa giỡn với nhau chờ ba má nó bán hàng cho xong rồi lên ghe về nhà đón giao thừa. Người người đua nhau mua cái này cái kia, háo hức chờ Tết. Trai thanh nữ tú thì nào là áo dài, nào là quà cáp mứt kẹo vui vẻ cười nói không ngừng. Đèn đường thì lấp la lấp lánh chẳng hề thua cái khu phố nguyễn Huệ xa hoa tráng lệ đâu nhe! Quận 8 có nghèo, lũ thì kéo về hai đợt mỗi tháng nhưng tiếng cười và hạnh phúc thì chắc chắn khu trung tâm Xì Gòn thua hơn cả pallet nhen!


Em không hề biết quê hay e ngại khi phải cho anh lội nước ngập đưa đón đâu, em cũng chẳng mắc cỡ khi anh phải thấy em đạp xe đạp vòng vòng quanh xóm rao bán súp Cua. Anh lại còn phải há hốc miệng khi nhìn em một tay giữ tay cầm xe đạp, tay kia cầm cái mâm 12 chén súp, vừa chạy vừa rao bán, siêu cool đó nha! Ừm, anh, anh có biết lội nước ngập không? Khu nhà em mỗi đợt thuỷ triều lên là gần tới cổ tụi con nít đó, anh có biết không? Xe dởm thì chắc không đi qua nổi, mà xe xịn là bao hàng sớm vào kho ve chai; anh có ngại hông? ... em biết nhiều thứ lắm, haha nhưng mỗi biết điều là em không biết thôi!


Em thèm được ngồi trên chiếc xe máy cùng anh dạo quanh Sài Gòn, hít khói bụi chút, người mồ hôi mồ kê rồi lại lê la quán xá lề đường ăn hàng đến mãi không chán. Anh sẽ chở em đi đâu? Em thèm cơm sườn, bánh canh cua, hủ tiếu, sủi cảo, ốc, rồi nước mía nữa...má ơi, em thèm! Em cũng thích được anh chải tóc, xuýt xoa từng chút rồi hỏi em có bị đau không? Em thích hết, nhưng em mong nhất là được cùng anh đi khắp thế gian, từ Vũng Tàu đến Đà Lạt thôi cũng được, không cần gì hết, sáng, trưa, chiều tối! Hết ngày, tháng, năm mà ta mãi không định nghĩa được mềnh đề Chán! Nhau! Anh ơi, anh có về biển Vũng Tàu có ngắm hoàng hôn và sóng biển thì xin đừng quên em đang lang thang trên núi, viết lách, nhâm nhi tách trà đón bình minh và chờ anh.


Tụi mình quá hạnh phúc để được một hạnh phúc có phải không anh?


Nhưng sao anh đã không nói?

Rằng thì là mình yêu nhau đi?

Rằng thì là ....


Sự yên tĩnh trong buổi đêm không rõ ràng của ngày hôm nay hay hôm qua, em thật sự không tìm được câu trả lời! Ánh trăng soi sáng cả bầu trời, những đèn sao lấp lánh và những đợt gió lượn lờ xung quanh, đêm ấy, bờ biển ấy, là khung cảnh lãng mạn và ngọt ngào nhất em từng có; hai đứa ngồi cạnh nhau như cả thế giới không còn ai.


Tháng 12, em viết cho anh, chàng trai của ngày hôm qua!


You can find

my youtube channel here

©2020 by voleanhdao.
Proudly created with Dao Vo

You can find

my Facebook fan page here