google-site-verification=QXgMg77KpmTC5sDw3Yf0rAPI0xEAALCRmT7_VMNX_Ms

Lá thư số 2: Anh, em đã có một giấc mơ!

Updated: Mar 18

Viết trên những nỗi nhớ và suy tư.


Melbourne những ngày tháng một!


Anh, em không mong anh đọc được lá thư này bởi em cũng đang gôm góp những giấc mơ vụn vặt của riêng mình viết về anh.


Melbourne vừa đi qua một trận mưa được thèm khát của cả tiểu bang vì trận cháy rừng thế kỷ để cứu sống các loài động vật nhỏ bé và cả những đoạn rừng mong manh. Ở nơi đó anh có lo cho em không? Anh có hạnh phúc không? Con bé nhỏ xíu lại ho xù xụ, sốt lên ói xuống rồi vật vã những đợt dị ứng mùa và phấn hoa Anh Đào. Em đã rất nhớ anh!


Giờ này nơi đó anh đang làm gì? Anh có hạnh phúc không? Tết sắp đến rồi, anh sẽ cùng ai? Em nghe nói Tasmania đẹp lắm, có cả khu vườn Lavender và hoa Hạnh Phúc, mình trốn ba mẹ đi chơi nhen! Tas cũng có trường Đại Học, mình sẽ quay lại trường lớp và vật vã bởi những kỳ thi, mình sẽ không còn sống lệch múi giờ nữa, mình sẽ cùng học bài, đến trường, cùng vẽ, thêu thùa may vá, cùng ăn cơm hay lang thang quán xá và kể chuyện nhau nghe, về anh, về em và thế giới!


Những giấc mơ vụn vặt của em làm đêm dài thao thức, có chăng giấc mơ trên đời này sẽ thành hiện thực? Giấc mơ ta đã thuộc về nhau, giấc mơ mà chúng ta đang ở một nơi khác, nơi mà ta đã thao thao bất tuyệt về một hành trình đầy ước mơ, nơi đong đầy bình yên và hạnh phúc, nơi chỉ có anh và em, cùng hoa cỏ bốn mùa đong đầy hương Xuân và nơi đó ta thật sự thuộc về nhau.


Mưa đang rải rác khắp phố, khung cửa sổ phòng cũng nhoè đi tầm nhìn để thấy con phố lên đèn, nhà nhà bắt đầu tắt đèn đi ngủ. Nhập nhoè vì mưa hay vì những giọt nước mắt; nơi đây thật bình yên! Em đang nghe con tim mình thổn thức về những ngày này năm ấy, ta đã từng thuộc về nhau. Viết cho anh, chàng trai tháng một.



Nhớ



You can find

my youtube channel here

©2020 by voleanhdao.
Proudly created with Dao Vo

You can find

my Facebook fan page here