google-site-verification=QXgMg77KpmTC5sDw3Yf0rAPI0xEAALCRmT7_VMNX_Ms Tập 2: Thanh xuân treo ngược cành cây

Tập 2: Thanh xuân treo ngược cành cây

Updated: Feb 22

Hôm nay,  trên căn gác quen thuộc, nơi đong đầy những bình yên và nỗi niềm rất riêng từ những điều xưa cũ, Xì vẫn theo nhịp sống của những ngày yên ã trôi, nhỏ đang thả hồn trên dòng Nhật Ký...


"Anh,


Em đã nói với lòng mình rằng sẽ không trách móc anh bất cứ điều gì vì lẽ đơn nhiên mình chia tay là do ta không còn yêu nhau nữa, à không, là do anh không còn yêu em nữa! Chỉ đơn giản vậy thôi? Ha, ta yêu nhau vì thật nhiều điều, nhiều cái, này, nọ, đồ... nhưng ta lại chia tay chẳng vì bất cứ lý do gì? Nghe thật ấu trĩ và thật chua chát phải không anh? Vài năm thanh xuân của em đã lặng lẽ trôi qua trong yêu thương, mong nhớ và rồi đã chỉ để chờ câu trả lời từ tận đáy lòng, rằng cớ vì sao anh đã bỏ em? Giờ này nơi ấy, anh đang làm gì, ở đâu và bên ai?


Em biết em bất tài vô dụng, em chẳng làm nên tích sự gì cho cái cuộc đời lắm bùn than này, em xấu xa và hèn nhát, em lại còn luôn miệng nói lòng mình rằng sẽ chết mất thôi nếu cuộc đời này thiếu vắng anh! Vậy mà em đã giãy giụa trôi nổi để cầm cự thở đến giờ. Em cũng quên béng luôn cái rét mùa Đông, cái lãng mạn mùa Xuân và cóc cần đến Hạ hay Thu phù phím rồi đến cái nhan sắc của thanh xuân đang treo ngược cành cây của mình. Em lạc trôi trong bao câu hỏi và vô vàn lý do để tìm cho mình những niềm an ủi, những bình yên dạt trôi. Lắm lúc con gái khi yêu thường vô lý, mù quáng quá đỗi!


Em lơ đểnh đi ngang dòng người tấp nập, cố gắng lục tìm, bấu víu những ký ức về anh về em, tìm trong lúng túng, vụng về, trong sự tức tửi và đau đớn. Em không làm được cái quái gì khi không có anh bên cạnh, em yếu đuối, ủy mị, em đã quá dựa dẫm vào anh. Mỗi ngày tan tầm em lại chạy thật nhanh ra cửa để tìm anh, tìm bóng hình của người đàn ông mà em vẫn luôn trông chờ, rồi lại co ro, lầm lủi, lang thang về trạm tàu, ngồi tựa đầu vào khung cửa sổ trên chiếc tàu cũ kỹ băng qua những mùa lặng lẽ âm thầm, những tâm hồn không đồng điệu giữa thành phố đang lung linh đèn vàng và những dòng suy nghĩ của kẻ lữ hành. Anh đã tưới mát tuổi thanh xuân của em, và chính anh đã làm nó lơ lửng trên nhành cây rụng lá.

Đây chẳng phải là lá thư đầu tiên em viết cho anh, rồi sẽ còn bao nhiêu lá thư nữa được viết và xếp vào chiếc rương gỗ lấm tấm bụi này? Những cơn ác mộng thi thoảng lại hiện về như những đợt mưa bão râm ran phố xá, ướt chân kẻ đi đường, da diết những đợt gió giông và bào mòn từng vết sẹo. Rồi em sẽ lại còn bao nhiêu cơn ác mộng nữa, em chỉ mong được gặp lại anh một lần để nói rằng em đã rất nhớ anh. Rằng thì là lý do, một câu trả lời, ừ thì là anh là do cây rụng lá hay lá cuốn theo gió bay đi? Là do cô đơn đã mang anh đi hay.... cô đơn đã nhường chân cho anh đến một bến bờ hạnh phúc khác?


Em, thanh xuân treo ngược cành cây..."


Đêm khuya vắng lặng, sự im ắng bao trùm cả khu phố Narwee đến nỗi có thể nghe được tiếng các loài côn trùng đang chộn rộn tìm kiếm nơi ủ ấm của cái se lạnh cuối thu. Tần ngần vầng nguyệt cũng lim dim, bẽn lẽn cùng các quầng mây khói nhạt, em chìm vào giấc ngủ như một kẻ tự tình, tự tại, vô tư trôi dạt với đời, em đã có thật nhiều ước mơ, và ước mơ được yêu anh, có anh, cùng anh và bên anh...


Xì thiếp đi...

-cốc cốc cốc....

-"Ai gọi đó?"

-"Tôi là Fer".


Làm gì đây, ta nên chào hỏi sao đây? Em nên lạnh lùng như phim Người Mỹ Trầm Lặng của Graham Greene hay đơn giản là nhẹ nhàng ngọt ngào như Cô Gái Ngày Hôm Qua của Vũ Cát Tường hoặc lại là con bé Hạnh trong Kính Vạn hoa lù khù, khô khan và nhạt như nước Ốc của một thời tuổi thơ dữ dội? Cái chào hỏi không định hình từ các câu hỏi rất mông lung, không rõ ràng, không trọn vẹn. Cái nhìn thật lâu và da diết. Cái ôm thật chặt, và ấm áp.



Những cánh hoa lộc vừng đang ảm đạm im ắng trên thảm màu sáng lung linh của đêm trăng khoe sắc đong đầy những kỷ niệm nô đùa, hẹn thề và những nhành hoa tặng trao. Ta lơ đãng nhìn trời thu ở đó, tìm nhau trong ánh mắt và những lời tâm tình nhẹ nhàng sâu lắng. Tiếng cọt két của cái võng sau vườn đong đưa cùng những cơn gió trong mùa yêu thương sum vầy."



Em nhắm mắt thật chặt trên dòng nước mắt tuôn trào để biết rằng em vẫn có thể đi cùng những giấc mơ có anh.


Đêm


Lặng


Thinh


và những giấc mơ về anh.

You can find

my youtube channel here

©2020 by voleanhdao.
Proudly created with Dao Vo

You can find

my Facebook fan page here